đa số chúng ta sống trong đau khổ? Bởi vì không xả bỏ được
Tại sao đa số chúng ta sống trong đau khổ? Bởi vì không xả bỏ được. Xả bỏ không được bất cứ một thứ gì. Một đôi giày đã rách nát, chúng ta cũng không chịu bỏ đi, hà huống một đứa con! Cho nên đôi lúc, khi phải chia lìa với người yêu hay với thân nhân, thì chúng ta cảm thấy rất đau khổ, bi đát.
Ðó là tại chúng ta nghĩ không hiểu được là có một ngày tất cả chúng ta đều phải chết, không ai có thể sống mãi được.
Ngay cả những người mà chúng ta nói là rất thương yêu, nhưng nhỡ như ngày mai họ chết đi, quý vị có vì người đó mà chết theo không? Dĩ nhiên là không! Phải tiếp tục sống.
Trong số những câu chuyện tình cổ xưa, có ghi lại chuyện của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Ðài. Nghe nói họ đã đầu thai lại làm người bảy đời, và lần nào cũng muốn làm vợ chồng với nhau, nhưng kiếp nào cũng bị cản trở.
Chỉ trong kiếp cuối cùng, tuy không bị cản trở, nhưng một người thì chết trước, còn người kia vì quá đau khổ mà ngã bệnh rồi chết luôn. Sau đó họ biến thành hai con bướm. Phải trở thành bướm để không bị người đời cản trở, cũng là việc rất gian nan.
Cho nên, nếu chúng ta ràng buộc vào bất cứ thứ gì, sẽ đều làm hại cho linh hồn của mình, giới hạn sự tự do của chính mình.
Làm thân con bướm xem có vẻ tự tại, nhưng trong chúng ta có bao nhiêu người thích bỏ thân người quý giá của mình để thành bướm?
Cũng vì họ quá bám chặt vào tình yêu, và cũng vì ý chí của hai người quá mãnh liệt, họ dính chặt với nhau, cho nên mới biến thành bướm.
Họ đã thích như vậy, nên Thượng Ðế cũng không hà khắc với họ làm chi. Bởi nếu họ đầu thai lên làm người nữa, thì nhất định là sẽ bị đau khổ và bị cản ngăn nữa, vì số của họ là không được sống chung với nhau.
Trong các loại chuyện như vầy, những người nợ nần với nhau hay có tình duyên ngang trái với nhau thường thích bám lấy nhau, trong khi những người có mối lương duyên trôi chảy với nhau thì lại không thích nhau lắm.
Người ở trước mắt thì không ưa, lại ưa người ở xa xôi. Duyên càng nghịch chúng ta lại càng thích. Ðó là bản chất của con người.
Con người ưa thích những thứ phức tạp hơn, tự mình phấn đấu để đoạt được, mới cho là có giá trị.
Có lẽ vì vậy nên thế giới mới đau khổ, vì người ta không biết rằng thật ra không có gì phải đau khổ.
Ngay cả khi mất đi cái tánh mạng này, chúng ta cũng không cần phải đau khổ, huống hồ gì khi người khác mất mạng sống của họ. Con cái đời đời kiếp kiếp đều có rất nhiều, vợ chồng đời đời kiếp kiếp đều có. Nếu không có, Thượng Ðế cũng sẽ cho mình một người khác.
Quý vị có thể thấy nhân số thế giới lúc nào cũng quân bình giữa số đàn ông và đàn bà. Ðừng nghĩ rằng có nhiều nữ hơn nam. Không, không đúng.
Có thể là chỗ này nhiều nữ hơn nam, và chỗ kia ít nữ hơn, nhưng tổng số nam và nữ trên thế giới luôn quân bình.
Thí dụ, ở quốc gia này có nhiều nữ hơn, trong khi ở quốc gia khác lại có nhiều nam hơn. Nếu hợp lại thì không có vấn đề gì nữa. Nhưng có vấn đề là tại người đời không thể ngồi lại với nhau mà thôi. Không phải là Thượng Ðế không cho những gì chúng ta cần.
Nghe nói khi chiến tranh loạn ly, rất nhiều người nam bị bỏ mạng, nhưng lúc đó lại càng có rất nhiều phụ nữ mang thai, sanh ra rất nhiều bé trai khác, đặc biệt là nhiều hơn nữa.
Ðây là những sự thống kê nói, họ đã nghiên cứu rất lâu rồi mới có kết luận này.
Xưa nay vẫn luôn luôn có một nam cho một nữ. Vì thế mà Thượng Ðế đặt ra quy luật rằng: Một người không thể có hai người phối ngẫu cùng một lúc, vì nếu anh có hai người phối ngẫu, thì người khác sẽ không có. Hoặc nếu anh tham lam có đến hai người vợ, thì kiếp sau sẽ không có người nào, vì phải đền bù mà.
Do đó, Thượng Ðế đã nói rằng mỗi người chỉ nên có một người phối ngẫu mà thôi, để kiếp sau mới có thể có một người nữa.
Có thể là Lương Sơn Bá và Chúc Anh Ðài trước kia, mỗi người đều có hai ba người phối ngẫu. Cho nên, dựa theo luật nhân quả, họ không thể có một người nào nữa trong những kiếp sau. Họ không thể kết hợp được ngay cả với người họ yêu thương nhất.
Âu cũng là nhân quả cả!
Nếu muốn thoát khỏi nghiệp quả này, thì họ phải làm một chúng sanh khác. Vì họ có ý chí mãnh liệt, muốn thoát khỏi vòng nhân quả, họ đã trở thành bướm.
S.M.C.H
Nhận xét