Minh Sư Tại Thế Nối Chúng Ta Về Với Chân Tánh Khai Ngộ Của Mình


Nhiều người tự họ có thể khai ngộ một phần nào qua giáo điều của một vị Thầy hay qua nỗ lực của chính họ vì họ thành tâm, khao khát. Nhưng nhiều người không làm được. Cho dù tự mình khai ngộ được đi nữa, cũng còn nhiều thứ khác cần phải có một người bạn còn sống dọn đường hay một vị Thầy tại thế đã đi hết con đường, trở đi rồi trở về, bởi vì con đường tu hành tuy vô hình nhưng vẫn giống bất cứ con đường nào. Chúng ta có thể tinh thông nó, bước đi và hoàn tất nó, nhưng đây chỉ là một lối nói thường ngày thôi. Bởi vì trí huệ trong vũ trụ này mênh mông vô tận, không bao giờ trong một lúc hay một kiếp mà dùng hết được. Thành ra, nếu nói rằng chúng ta đã hoàn tất cuộc hành trình, chúng ta vẫn không dùng hết tất cả trí huệ của mình cùng một lúc, trừ khi nào cần.

Nhiều người đến hỏi tôi có biết tương lai thế giới không, hay có biết tương lai của họ không, v.v... Tôi nói: “Tôi không biết”. Tôi không nhìn vào tương lai mà chỉ nhìn hiện tại, biết mình phải làm gì trong giờ phút này. Như vậy đủ rồi. Có khi nếu cần thì tôi cũng có thể nhìn vào tương lai một chút, ngay cả vào quá khứ, nếu quý vị muốn biết. Nhưng chuyện đó chỉ khi nào cần lắm và có lợi cho người nào đó hay cho thế giới, thì lúc đó Trời Phật sẽ cho tôi thấy, như vậy đủ rồi. Còn không, biết quá nhiều những chuyện xảy ra chỉ là gánh nặng cho mình.

Cho nên đừng có ảo tưởng gì về khai ngộ, mà hãy nhìn thực tế, biết rằng từ trước tới nay chúng ta luôn luôn có bản lai thật sự của mình. Và bây giờ, nếu muốn biết thì có một cách, vì lúc nào nó cũng có ở đó rồi. Nếu chúng ta thật sự thành tâm trong thiền định thì mọi câu trả lời sẽ đến khi nào cần. Quý vị không cần phải viết thư cho Sư Phụ bởi vì lúc nào chúng ta cũng câu thông, Tâm Ấn rồi thì lại càng câu thông hơn nữa. Chúng ta sẽ vĩnh viễn câu thông với nhau cho tới khi nào quý vị thành minh sư.

Nhiều khi tôi nói nhiều quá; không biết quý vị có tin một nửa những gì tôi nói hay không, nhưng Chân lý lúc nào cũng tuôn ra, nhiều khi không cản được. Vì Thượng Ðế nói qua miệng tôi, nếu quên không chặn lại thì Ngài cứ nói hoài, nói huyên thuyên đủ thứ chuyện bí mật. Nhiều khi người khác tưởng tôi khoe khoang, khoác lác, nhưng tất cả đều là Chân lý. Nếu quý vị đi khám bác sĩ, ông ta phải nói quý vị biết là ông ta biết chữa bịnh cho quý vị. Nếu không, gặp ông ta làm chi? Nếu quý vị đến với một người bạn để được khai ngộ, người đó phải cho quý vị biết khả năng của họ chứ, rằng họ có thể giúp quý vị nhận thức được Bản Lai khai ngộ của quý vị.

Sớm muộn gì chúng ta ai cũng có thể trở thành người mang Ánh sáng vì chúng ta là Ánh sáng rồi. Chỉ vì mình quá bận rộn với đủ mọi tài liệu, dữ kiện, những việc cần phải làm, những vấn đề tài chánh cần phải đối phó, mà quên mất mình vĩ đại như thế nào, quên không dùng đại trí huệ của mình để mà tìm cách giải quyết những vấn đề nho nhỏ. Chúng ta chỉ lo sửa chữa vấn đề, rồi bị giam hãm ở trong đó, bị nhận chìm hay nuốt trửng, thành ra khó giải quyết. Nhưng nếu mình nhìn lại, biết chỗ đứng của mình, hoặc là thay vì bỏ hết tất cả sự chú ý vào vấn đề đó thì chúng ta lùi lại, nhớ rằng mình không phải là vấn đề đó, thì chúng ta sẽ thấy sự việc một cách rõ ràng hơn. Bởi vậy mới cần phải ngồi thiền. Chúng ta phải hướng vào trong để nhớ lại ai là chủ, ai là xếp và cần phải làm gì.   

Master Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị tại San Francisco, California, Hoa Kỳ, ngày 27 tháng 11, 1993 (nguyên văn tiếng Anh) - Băng thâu hình #397

Nhận xét

Pháp môn quán âm

Pháp Môn Quán Âm

TẤT CẢ SẼ THAY ĐỔI Bằng Sự Thiền Định và Tình Thương

một luồng lực lượng dâng lên , làm người con lắc qua lắc lại nhiều phía . Đó là gì vậy ?

hãy tập trung hết thì giờ vào Phật, đừng để tâm đến ma quỷ.

Nếu như chính chúng ta không kiểm soát được tâm của mình, không cố gắng tu hành

Quý vị phải tự trả nghiệp mới, nếu quý vị cố ý phạm giới

quý vị muốn được mau thành Phật, đạt giải thoát hoặc thành đạo, và liễu ngộ nhiều chuyện

Trí huệ khai mở rồi thì càng ngày chúng ta sẽ càng trở nên sáng suốt hơn

Tuân thủ Năm Giới Luật, Luôn biết ơn những gì mình có, Tiếp tục tin tưởng, Đừng phỉ báng