Ðừng Để Vật Chất Trói Buộc
Bởi vậy thời nay muốn tu hành khó lắm, khi trí huệ con người giảm bớt. Càng văn minh, họ trở thành càng ít trí huệ bởi vì thời giờ bận rộn. Ví dụ, ngày nay có điện thoại cho nên việc gọi bạn bè hoặc nói chuyện gẫu với người nào là chuyện đúng thôi. Bây giờ có truyền hình thì mình cũng nên xem, nếu không xem thì uổng quá. Có xe hơi thì cũng phải chạy vòng vòng. Nhiều khi không biết đi đâu cũng phải lái lang thang trong thành phố vì chán. Khi có thời giờ thì đi rửa xe, sửa xe, lo bảo hiểm. Rất nhiều chuyện phải làm!
Thành thử độ chúng sinh thời đại này có thể rất thuận tiện mà cũng có thể không thuận tiện vì người nào cũng bận. Chúng ta bận đến nỗi không có thời giờ để nghĩ tới giải thoát, để tự hỏi lòng: "Tại sao mình lại ở đây?" Chúng ta không có dịp để mà nghĩ: "À! Mình sinh ra đâu phải để làm nô lệ cho máy điện toán này!" Thời gian bị chiếm cứ quá nhiều mà vẫn không thức tỉnh. Bỏ ra mười lăm tiếng mà cuối cùng được gì? Không gì cả.
Trước kia thế giới không có máy điện toán mà cũng đâu có sao. Nói thế không phải là máy điện toán không hữu dụng. Chúng ta vẫn dùng nhưng không nên làm nô lệ cho nó. Ða số mọi người quên rằng xe hơi có đó là để phục vụ cho mình; thay vào đó họ lại trở thành nô lệ cho xe. Có phải vậy không? Có người đánh xe bóng loáng rồi không muốn xài. Trong đầu nghĩ tới xe cả ngày, trở thành nô lệ cho xe. Thậm chí có người hồ hởi kiếm tiền quên cả đau ốm bệnh tật. Muốn ăn mà không dám ăn. Muốn mặc đồ đẹp mà không chịu bỏ tiền, không bao giờ giúp bà con, bạn bè chỉ vì muốn giữ tiền, để dành cho nhiều, càng nhiều càng tốt.
Họ quên rằng tiền có đó là để mình xài, không phải để cho mình làm để kiếm. Cho nên không cần biết chúng ta xài món gì hay ra đời vào thời đại nào, miễn sao chúng ta biết chỗ nào phải ngừng lại và đừng làm nô lệ cho vật chất là được.
Master Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Ðài Bắc, Formosa, ngày 18 tháng 10, 1988 (nguyên văn tiếng Trung Hoa) MP3-CG02
Nhận xét