hầu hết chúng ta sinh ra với một định nghiệp và chúng ta sẵn lòng.
Cho dù loại tình thương nào người khác cho mình, cũng sẽ có rắc rối, có ràng buộc. Bởi vì chúng ta phải để tâm đến người đó, phải tử tế, tốt lành, thân thiện với họ. Bằng không, chỉ một câu nói sai, hoặc điều gì chúng ta làm, đôi khi không sai, nhưng người đối phương hiểu lầm và vậy là xong. Sau đó chúng ta luôn phải lo lắng. Anh ta rời khỏi tôi là vì điều này, anh ta đến là vì điều kia. Tại sao nàng bỏ đi? Tôi phải làm cho nàng hạnh phúc, mua sắm thêm nữ trang, đồ giả 5 Mỹ kim, thí dụ vậy, nếu không nàng sẽ bỏ đi. Dĩ nhiên, mỗi một bảo tàng, mỗi điều trân quý đòi hỏi rất nhiều sự chú ý, tiêu hao lực lượng của mình, để giữ gìn hoặc tô điểm nó, giữ cho nó luôn sáng chói.
Ngay cả tình yêu và hôn nhân cũng cần nhiều nỗ lực và cố gắng. Nhưng không phải lúc nào cũng có kết quả, và chúng ta phải chịu rất nhiều chuyện nhức đầu và rắc rối, và ước gì mình đã không bắt đầu điều này. Nhưng nó đã xảy ra rồi, và rất khó rời khỏi nó mà không có cảm giác tội lỗi, rồi trách mình trách người, tạo nên từ trường xấu và kinh nghiệm đau thương cho quãng đời đó của mình. Đôi khi nhìn lại, chúng ta cũng cảm thấy rất buồn vì điều đó. Rồi đôi khi quan hệ của chúng ta, quan hệ bình thường với mọi người khác cũng bị ảnh hưởng bởi kinh nghiệm yêu thương không may này. Rồi chúng ta rút lui, chúng ta sợ mọi người và đôi khi trở thành người xa lánh xã hội, lãnh đạm với người khác phái, đại khái vậy, bởi vì điều này. Phải mất một thời gian dài mới hồi phục căn bệnh nặng này, nỗi đau này. Cho nên không có gì thật sự tốt cho chúng ta trên thế giới này. Tôi không nghĩ vậy.
Tôi không bảo đảm là nếu quý vị cầu Minh Sư và Ngài cho quý vị một ông chồng tốt hay cô vợ hiền, một người tốt và rất chung thủy, rồi quý vị sẽ hạnh phúc. Không. Cái giá rất cao, công việc rất cực nhọc. Nhưng nếu muốn, quý vị có thể được và bỏ công sức vào đó. Nhưng đừng luôn nài nỉ "Sư Phụ giúp con." Minh Sư không thể can dự vào vấn đề như vậy, bởi vì có nhân quả. Có nhân quả của mỗi người kết hợp với nhau thành chồng vợ, cha mẹ, và quan hệ như vậy. Tùy vào nhân quả của quý vị mà quan hệ sẽ ngọt bùi hay chua chát.
Nhưng hầu hết chúng ta sinh ra với một định nghiệp và chúng ta sẵn lòng. Trước khi chào đời, chúng ta đã sẵn lòng hợp tác với người nào đó để tăng cường sức mạnh thể chất, tinh thần và tâm linh, hầu tiếp tục công việc trên thế giới này. Vì thế chúng ta rất sẵn lòng làm chuyện đó.
Nhiều người không sẵn lòng cho nên họ bỏ chạy, làm người xuất gia hoặc làm việc thiện nguyện, dành thời giờ, tuổi trẻ và sức lực vào mục đích có ý nghĩa hơn trong đời. Như vậy cũng tiêu giải được nhân quả của họ. Những người này kiên cường hơn, không cần sự nâng đỡ bên cạnh hoặc phía sau, có thể tự đảm đương một mình. Nhưng nhiều người nhận thấy cuộc đời quá cô đơn, vô nghĩa, họ cần người nào đó để chia sẻ những thăng trầm, buồn vui của cuộc đời. Như vậy cũng được. Cả hai con đường đều tốt. Người sống một mình tăng cường sức mạnh qua công việc, lòng hy sinh, và các mưu cầu khác trong đời. Người sống với bạn đời, tăng cường sức mạnh của nhau bằng sức mạnh đối phương. Cả hai đều trở nên mạnh mẽ qua những cách khác nhau.
Thượng Đế luôn bù đắp phần thiếu sót, cho nên chúng ta thật sự không bao giờ quá đau khổ hoặc không thể chịu đựng nổi, bởi vì cuộc đời sẽ không bao giờ quá sức chịu đựng, nếu chúng ta có nguồn lực lượng Minh Sư bên trong. Chúng ta thiền và thật sự không đòi hỏi nhiều ở đời này. Ngày tháng trôi qua nhẹ nhàng hơn, và chúng ta làm mọi việc với ít ràng buộc hơn, nhìn người khác với ít ham muốn hơn. Đó là điều rất tốt về việc tu tập lực lượng nội tại. Rồi một ngày, sự ham muốn biến mất hoàn toàn. Chúng ta cảm thấy rất hạnh phúc, mãn ý, ngoại trừ khi có người cần đến mình, chúng ta không đi tìm rắc rối. Chúng ta cũng không đi tìm người để giúp đỡ. Ôi, anh tội nghiệp quá, tôi sẽ giúp anh. Không, không. Chúng ta ổn rồi. Chúng ta có giúp hay không, có nói chuyện hay không, có dạy dỗ hay không, cũng không sao, bởi vì chúng ta đã hoàn toàn trọn vẹn và mãn ý bên trong chính mình. Chúng ta không cần bất cứ sự kích động nào từ bên ngoài, hay động cơ hoặc mục tiêu nào để đạt đến hoặc sự đam mê để phô trương hay tình thương để gánh vác. Không gì cả.
---S.M.C.H---
Nhận xét